 |
| Từ những đồng nghiệp đến cấp trên, bạn bè thời đi học cho đến mấy ông hàng xóm, đâu cũng toàn những kẻ chỉ chực chờ “chôm” chồng của mình!!!??? |
Có một kiểu ghen rất đặc biệt, một “ca” bệnh mà lắm khi thầy thuốc cũng phải bó tay, đó là ghen bệnh lý. Ai vớ phải người bạn đời như vậy thì chẳng khác nào suốt đời phải sống chung với... lũ.
Ông Hy ở quận 3, TP. HCM không đẹp trai nhưng là một kỹ sư có tài nên được bổ nhiệm chức giám đốc nhiều năm. Tuy vậy, nhà ông chưa bao giờ giàu bởi ông có một người vợ đẹp nhưng quá vụng. Vụng từ cách chi tiêu, thu vén cho gia đình, chăm sóc chồng con đến tự làm đẹp bản thân.
Đã vậy, bà lại còn mắc phải một “chứng bệnh” nan y - Ghen - mà suốt bao nhiêu năm chung sống ông tìm đủ mọi cách để chạy chữa cho vợ...
Buổi sáng, ông ra sân tưới hoa thì bà cho rằng ông ra để ngắm nàng góa phụ trẻ trung ở nhà bên cạnh. Nếu ông có ra cái quán đối diện nhà để mua những món hàng lặt vặt mà bà thường xuyên quên như hộp tăm, cục xà bông tắm... thì bà lại quy kết rằng ông khoái cô bé bán hàng. Mỗi ngày ông từ cơ quan về muộn vì họp hành hay giải quyết công việc, theo bà không có lý do nào khác hơn là ông quấn quýt cô thư ký mũm mĩm.
Rồi đến cả với chị dâu từ một thành phố biển ra thăm ông, bà cũng ghen. Bà để ý tất tật mọi cử chỉ, lời ăn tiếng nói của chồng để rồi khi vợ chồng người anh ra về, bà tra tấn, chì chiết chồng bằng những lời lẽ vô luân đến rởn tóc gáy.
Ông điên đầu đến mức bị stress nặng cho đến khi hiểu ra vợ mình “nghiện” ghen, luôn tìm cách để ghen, được dằn vặt mình trong những cơn ghen chính là một cái thú của bà ấy, thú ghen tuông!
Nhưng đâu chỉ có những phụ nữ lòng dạ hẹp hòi, đầu óc mù tăm tối mới có kiểu ghen bệnh hoạn như thế mà cả những người đàn ông có học, thậm chí có địa vị xã hội cũng “bệnh” nặng không kém.
Bà Huyền là hiệu trưởng một trường trung học tư thục có uy tín, nhìn người phụ nữ duyên dáng, thanh lịch và thành đạt này không ai nghĩ rằng bà đã phải sống chung với... bão suốt nhiều năm. Bà lấy chồng vì tình yêu nhưng không ngờ người đàn ông mình vốn ngưỡng mộ ấy và cũng rất si mình lại là người đa nghi như Tào Tháo, từ tính đa nghi ấy ông không bao giờ tin vợ, tin những người đàn ông quanh vợ...
Từ những đồng nghiệp đến cấp trên, bạn bè thời đi học cho đến mấy ông hàng xóm, đâu cũng toàn những kẻ chỉ chực chờ “chôm” vợ của ông. Không chỉ người ngoài, mà cả họ hàng của bà, những người vai vế lẫn tuổi tác đều là hàng em, cháu của bà cũng bị ông nghi ngờ.
Lúc đầu bà cũng nghĩ đơn giản rằng do quá yêu vợ nên ông mới hay ghen và có phần hãnh diện về điều ấy, nhưng rồi khi những đối tượng ông ghen thua kém bà về nhiều mặt. Sốc nhất là ông ghen với cả họ hàng, thân tộc lẫn con cháu. Bà vật vã đau đớn vì oan ức, vì sự thiếu sáng suốt của chồng.
Vậy là bà cố tìm cách thoát. Một mặt, bà tham gia thành lập một trường trung học tư với nhiều tâm huyết, cũng là một cách thoát khỏi “vòng kim cô” của chồng, có cớ để ở trường suốt ngày. Mặc khác, bà chăm lo con con cái. Thấy vợ bận rộn lại giỏi giang, xây nhà, mua xe, đầu tư cho con đi du học, ông chồng mới dần hết bệnh. Nhưng khuôn mặt cau có, những lời nói xúc phạm mỗi khi chồng nổi cơn ghen vẫn là nỗi ám ảnh không dứt trong tâm trí bà Huyền.
Theo Vệ Giang
Hạnh phúc gia đình
|