|
(Dân trí) - Mùa hoa phượng vừa tàn thì những cánh hoa bằng lăng tím biếc lại nở rộ. Tôi gặp em vào dịp ấy. Em có vẻ mạnh mẽ tươi tắn từ miền đất đỏ Tây Nguyên. Ánh mắt em đen lay láy, lấp lánh làm cho tôi phải ngẩn ngơ rồi nhớ nhung từ dạo ấy…
Tôi cố gắng đi tìm em. Càng tìm thì em càng lẩn tránh tôi. Hay là em ghét tôi. Trái tim tôi mách bảo không phải vậy vì tôi thấy được sự thân thiện từ ánh mắt em. Hay là em thử thách tôi. Có lẽ vậy.
Từ đó, tôi gửi cho em những lá thư đầy yêu thương. Bởi và nhà nghèo nên quà tôi mang tặng em cũng chỉ là mỗi cánh hoa bằng lăng - thứ hoa mà em rất thích. Cùng với tất cả sự chân thành tôi đã chinh phục được em - cô bé xinh xinh nhưng đầy kiêu hãnh và thách thức. Vậy là tôi và em yêu nhau từ dạo ấy.
Con đường chúng tôi đi hằng ngày, hoa bằng lăng nở rộ. Đi dưới “con đường bằng lăng” (em và anh đặt tên cho nó), hai đứa nắm tay nhau. Bàn tay em mịn màng, mềm mại đầy quyến rũ. Bàn tay tôi cứng rắn nhưng em bảo “đầy yêu thương và ấm áp”. Dần dần, khi những cái cầm tay không còn ngượng ngùng e ấp; những cái nhìn không còn bối rối… anh và em là một đôi rất đẹp đi trên con đường bằng lăng. Sau một thời gian em chủ động nói :”Em yêu mãi cánh hoa bằng lăng, muốn cùng anh sánh bước và cùng đến nơi bình yên, hạnh phúc…bên màu tím bằng lăng anh nhé!”.
Mùa hoa giản dị đơn sơ, cánh hoa ấy, màu tím hoa bằng lăng và cả con đường bằng lăng ghi dấu ngày mình yêu nhau; nhân chứng cho tình yêu của chúng ta.
Ơi, màu hoa tím dấu yêu. Tôi yêu em và yêu màu hoa tím ấy. Em cũng vậy. Tình yêu của chúng tôi tràn ngập trong màu tím.
Nhưng ôi chao! Cuộc đời có ai ngờ. Ngày đó tôi không nhận ra sự bé nhỏ và mong manh của những cánh hoa ấy.
Mùa hạ đang tìm đến. Những cánh bằng lăng đã sắp nở những bông hoa màu tím. Màu hoa ấy góp vào màu tím thân thương của xứ Cố đô. Lúc này sự trống vắng bao trùm lên tâm hồn tôi - em đã xa; tôi đã thiếu vắng em. Cũng vào đầu mùa hạ năm trước, tôi và em cùng học thi một lớp, hay đi qua trên con đường đầy những cánh hoa bằng lăng… Số phận cùng với sự đổi thay của em đã chia đôi chúng ta mỗi người một nẻo. Tôi thi đậu rồi học ở Huế. Em cũng thi đậu nhưng học ở TPHCM.
Đối với em những cánh hoa bằng lăng thân thương đã được thay bằng những bông hồng đỏ thắm, nồng cháy của một người cùng lớp với em.Còn tôi thấy em xa cách muôn trùng. Tôi vẫn ôm trong mình bao kỉ niệm: màu hoa tím ngày xưa; màu áo tím của em; con đường bằng lăng khắc tên em và tôi. Có lúc tôi nghĩ : Giá như chúng ta đừng gặp nhau vào mùa hạ ấy trong chiều tím trên “con đường bằng lăng”; giá như ngày đó tôi đừng trèo lên cây hái những bông hoa bằng lăng để tặng em để rồi những cánh hoa không phải mỏng manh kia rơi xuống… Một sự nuối tiếc vì tan vỡ giấc mơ.
Hay là tại tôi nghèo không được như người em đang yêu kia? Nhưng cái nghèo đâu phải là có tội. Bố mẹ tôi nghèo đâu phải là có tội. Tôi ghét cái nghèo nhưng nó là động lực lớn cho tôi phấn đấu. Hay là tôi và em đã xa nhau một thời gian, không cùng nhau đi trên con đường bằng lăng. Tôi không gần để chia sẻ, chăm sóc em mà thay vào đó là một người khác tôi, học cùng với em. Vậy mà tôi cũng biện hộ cho em: “là thân con gái , sống xa nhà lại được thương yêu, chăm sóc thì cũng dễ xiêu lòng trước người khác khi tôi ở xa em”…
Thôi đành ôm nỗi đớn đau. Em cứ mặc kệ tôi giữ mãi bóng hình em với những kỉ niệm đẹp vào chiều tím xứ Huế trên con đường bằng lăng. Tôi tự hỏi: em có còn nhớ đến tôi, có nhớ màu tím ấy cùng những kỉ niệm đẹp. Em đã đi xa, đã có người khác thì gặp em làm gì nữa cho thêm xót xa. Xin em đừng quá say mê, chìm đắm trong hạnh phúc mà quên đi màu tím bằng lăng, quên đi những ngày chúng ta cùng phấn đấu học tập…
Tôi - em - con đường bằng lăng - nay đã thành con đường 2 ngả cách xa. Nhiều điều đang chờ tôi, để tôi phấn đấu: vì tương lai, vì gia đình, những người bạn…Và tôi sẽ bước đi trên những “con đường bằng lăng” đến bến bờ vinh quang và hạnh phúc….
Hoàng Quân
|